赠许牍山人

唐代 方干
才子醉更逸,一吟倾一觞。支颐忍有得,摇笔便成章。 王粲实可重,祢衡争不狂。何时应会面,梦里是潇湘。
cái zuì gèng   yín qīng shāng zhī rěn yǒu de   yáo biàn 便 chéng zhāng
wáng càn shí zhòng   héng zhēng kuáng shí yìng huì miàn   mèng shì xiāo xiāng