赠许白云

明代 杨基
白云老翁乐且贫,眼如紫电炯有神。 麻衣纸扇趿两屐,头戴一幅东坡巾。 清晨扣户走过我,谓我旧是诸侯宾。 入门长揖肆雄辩,动引四代卑先秦。 初疑傲睨意肮脏,稍久渐觉情真淳。 从兹兴至每一到,不问风雨并昏晨。 矫如野鹿不受絷,去不可挽送乃嗔。 我来杜曲少朋旧,一境二姓唯朱陈。 租征税迫夜继日,未暇与我谈逡巡。 荒村不意得此老,洗我三斗胸中尘。 我时信口答所问,怪我出语多惊人。 翁年耳顺学不倦,片言有益书诸绅。 我惭习懒竟成癖,日影照腹脚未伸。 起来巾栉不自理,一饭且饱南湖莼。 诸生幼弱学久废,数字费我言谆谆。 翁来相对辄太息,谓可馆阁胡沉沦。 人生富贵等泡幻,达何可喜穷何颦。 纷纷道路饿死骨,半是台省公侯身。 庞公未为无所遗,夫妇白首襄阳民。 翁闻我语乃大噱,呼我共醉华阳春。 正须狎昵到鸥鹭,何必影像图麒麟。 秦淮雨过秋水碧,中有一尺黄金鳞。 明朝买鱼期再酌,我自掇拾山中薪。
bái yún lǎo wēng qiě pín   yǎn diàn jiǒng yǒu shén
zhǐ shàn 趿 liǎng   tóu dài dōng jīn
qīng chén kòu zǒu guò   wèi jiù shì zhū hóu bīn
mén cháng xióng biàn   dòng yǐn dài bēi xiān qín
chū ào āng zāng   shāo jiǔ jiàn jué qíng zhēn chún
cóng xīng zhì měi dào   wèn fēng bìng hūn chén
jiǎo 鹿 shòu zhí   wǎn sòng nǎi chēn
lái shǎo péng jiù   jìng èr xìng wéi zhū chén
zhēng shuì   wèi xiá tán qūn xún
huāng cūn de lǎo   sān dòu xiōng zhōng chén
shí xìn kǒu suǒ wèn   guài chū duō jīng rén
wēng nián ěr shùn xué juàn   piàn yán yǒu shū zhū shēn
cán lǎn jìng chéng   yǐng zhào jiǎo wèi shēn
lai jīn zhì   fàn qiě bǎo nán chún
zhū shēng yòu ruò xué jiǔ fèi   shù fèi yán zhūn zhūn
wēng lái xiāng duì zhé tài   wèi guǎn chén lún
rén shēng guì děng pào huàn   qióng pín
fēn fēn dào è 饿   bàn shì tái shěng gōng hóu shēn
páng gōng wèi wèi suǒ   bái shǒu xiāng yáng mín
wēng wén nǎi jué   gòng zuì huá yáng chūn
zhèng xiá dào ōu   yǐng xiàng lín
qín huái guò qiū shuǐ   zhōng yǒu chǐ huáng jīn lín
míng cháo mǎi zài zhuó   duō shí shān zhōng xīn