赠无为军李道士二首 其二

宋代 欧阳修
李师琴纹如卧蛇,一弹使我三咨嗟。五音商羽主肃杀,飒飒坐上风吹沙。 忽然黄钟回暖律,当冬草木皆萌芽。郡斋日午公事退,荒凉树石相交加。 李师一弹凤凰声,空山百鸟停呕哑。我怪李师年七十,面目明秀光如霞。 问胡以然笑语我,慎勿辛苦求丹砂。惟当养其根,自然烨其华。 又云理身如理琴,正声不可干以邪。我听其言未云足,野鹤何事还思家。 抱琴揖我出门去,猎猎归袖风中斜。
shī qín wén shé   dàn shǐ 使 sān jiē yīn shāng zhǔ shā   zuò shàng fēng chuī shā
rán huáng zhōng huí nuǎn   dāng dōng cǎo jiē méng jùn zhāi gōng shì tuì 退   huāng liáng shù shí xiāng jiāo jiā
shī dàn fèng huáng shēng   kōng shān bǎi niǎo tíng ōu guài shī nián shí   miàn míng xiù guāng xiá
wèn rán xiào   shèn xīn qiú dān shā wéi dāng yǎng gēn   rán huá
yòu yún shēn qín   zhèng shēng gàn xié tīng yán wèi yún   shì hái jiā
bào qín chū mén   liè liè guī xiù fēng zhōng xié