赠吴思道

宋代 曹勋
某也极连蹇,世缘牵喧卑。 久困戎烬间,方与鞍马辞。 得奉宫观禄,遽失糟糠妻。 泪零繐帷风,春惨中梱悲。 生理正落莫,幽思难平治。 公来黟歙遥,率孤再拜之。 慰藉累年别,叹息私门衰。 而公颜渥丹,绿鬓白发稀。 顿换神气妙,密验刀圭奇。 内典禅悦深,外丹日月迟。 阴功粹雅度,方为世所师。 永怀我先君,与公深相知。 辱以执友契,肯顾贱子微。 贱子感诲言,於兹老锄犁。 瓯窭祝场圃,翕张防寒饥。 时时躬远郊,一一得自怡。 次第教三子,令谙田亩为。 老钝依颓檐,忘言随四时。 幸会道此乐,秋风遽言归。 尚有一瓣香,原奉钟吕期。
mǒu lián jiǎn   shì yuán qiān xuān bēi  
jiǔ kùn róng jìn jiān   fāng ān  
fèng gōng guàn   shī zāo kāng  
lèi líng suì wéi fēng   chūn cǎn zhōng kǔn bēi  
shēng zhèng luò   yōu nán píng zhì  
gōng lái shè yáo   zài bài zhī  
wèi jiè lěi nián bié   tàn mén shuāi  
ér gōng yán dān   绿 bìn bái  
dùn huàn shén miào   yàn dāo guī  
nèi diǎn chán yuè shēn   wài dān yuè chí  
yīn gōng cuì   fāng wèi shì suǒ shī  
yǒng huái 怀 xiān jūn   gōng shēn xiāng zhī  
zhí yǒu   kěn jiàn wēi  
jiàn gǎn huì yán   lǎo chú  
ōu zhù cháng   zhāng fáng hán  
shí shí gōng yuǎn jiāo   de  
jiào sān zi   lìng ān tián wèi  
lǎo dùn tuí yán   wàng yán suí shí  
xìng huì dào   qiū fēng yán guī  
shàng yǒu bàn xiāng   yuán fèng zhōng