赠吴士桑饶

元代 张翥
吴兴一士气貌醇,儒冠落魄甘长贫。医家诸书总贯穿,有病有药即与人。 山中僦屋不肯出,苦厌城市多嚣尘。得钱沽酒饮即醉,指点富贵如浮云。 时来西湖住几日,所宿随夜餐随晨。过门与我谈抵掌,百无一伪皆天真。 疾恶如雠每愤激,正坐时命遭其屯。人生除贫贫则已,五鬼到此安能神。 天以清名补寒饿,昔之隐者人皆闻。圣贤法则吾岂敢,乡里小儿安足云。 况君能医当济世,未叹行路常踆踆。伸眉一笑索我别,北风吹雪来缤纷。 溪畔无钱附归去,垂橐不管妻子嗔。青山白石大自在,且复挂子头上巾。 江湖多芦识者少,岁晚远游须待春。君不见舍中之长眼眦肉,岂解善事长桑君。
xīng shì mào chún   guān luò gān zhǎng pín jiā zhū shū zǒng guàn chuān yǒu 穿   bìng yǒu yào rén    
shān zhōng jiù kěn chū   yàn chéng shì duō xiāo chén qián jiǔ yǐn zuì zhǐ   diǎn guì yún    
shí lái 西 zhù   suǒ 宿 suí cān suí chén guò mén tán zhǐ zhǎng bǎi   wěi jiē tiān zhēn    
chóu měi fèn   zhèng zuò shí mìng zāo tún rén shēng chú pín pín   guǐ dào ān néng shén    
tiān qīng míng hán è 饿   zhī yǐn zhě rén jiē wén shèng xián gǎn xiāng   xiǎo ér ān yún    
kuàng jūn néng dāng shì   wèi tàn xíng cháng qūn qūn shēn méi xiào suǒ bié běi   fēng chuī xuě lái bīn fēn    
pàn qián guī   chuí tuó guǎn chēn qīng shān bái shí zai qiě   guà tóu shàng jīn    
jiāng duō shí zhě shǎo   suì wǎn yuǎn yóu dài chūn jūn jiàn shè zhōng zhī zhǎng yǎn ròu   jiě shàn shì cháng sāng jūn