赠武十七谔

唐代 李白
马如一匹练,明日过吴门。乃是要离客,西来欲报恩。 笑开燕匕首,拂拭竟无言。狄犬吠清洛,天津成塞垣。 爱子隔东鲁,空悲断肠猿。林回弃白璧,千里阻同奔。 君为我致之,轻赍涉淮原。精诚合天道,不愧远游魂。
liàn   míng guò mén nǎi shì yào   西 lái bào ēn
xiào kāi yàn shǒu   shì jìng yán quǎn fèi qīng luò   tiān jīn chéng sāi yuán
ài dōng   kōng bēi duàn cháng yuán lín huí bái   qiān tóng bēn
jūn wèi zhì zhī   qīng shè huái yuán jīng chéng tiān dào   kuì yuǎn yóu hún