赠文应上人

唐代 孟郊
栖迟青山巅,高静身所便。不践有命草,但饮无声泉。 斋性空转寂,学情深更专。经文开贝叶,衣制垂秋莲。 厌此俗人群,暂来还却旋。
chí qīng shān diān   gāo jìng shēn suǒ biàn 便 jiàn yǒu mìng cǎo   dàn yǐn shēng quán
zhāi xìng kōng zhuàn   xué qíng shēn gēng zhuān jīng wén kāi bèi   zhì chuí qiū lián
yàn rén qún   zàn lái huán què xuán