赠文显

宋代 刘敞
古来画工著名者,吴氏鬼神韩氏马。鬼神既伪不足称,狗马空难亦多假。 显师幼年独写人,至今精绝疑有神。洒毫便觉面如面,后素倏讶身观身。 高冠长剑天子侧,他时金声复玉色。师皆对之槃礴裸,众谓十常八九得。 诸公固为廊庙贤,麒麟未画宜私传。一邱一壑吾亦可,烦仗丹青无间然。
lái huà gōng zhù míng zhě   shì guǐ shén hán shì guǐ shén wěi chēng   gǒu kōng nàn duō jiǎ
xiǎn shī yòu nián xiě rén   zhì jīn jīng jué yǒu shén háo biàn 便 jué miàn miàn   hòu shū shēn guān shēn
gāo guān cháng jiàn tiān   shí jīn shēng shī jiē duì zhī pán luǒ   zhòng wèi shí cháng jiǔ
zhū gōng wèi láng miào xián   lín wèi huà chuán qiū   fán zhàng dān qīng jiàn rán