憎蚊

宋代 欧阳修
扰扰万类殊,可憎非一族。 甚哉蚊之微,岂足污简牍。 乾坤量广大,善恶皆含育。 荒茫三五前,民物交相黩。 禹鼎象神奸,蛟龙远潜伏。 周公驱猛兽,人始居川陆。 尔来千百年,天地得清肃。 大患已云除,细微遗不录。 蝇虻蚤虱虮,蜂蝎蛇蝮。 惟尔於其间,有形才一粟。 虽微无柰众,惟小难防毒。 尝闻高邮间,猛虎死凌辱。 哀哉露筋女,万古雠不复。 水乡自宜尔,可怪穷边俗。 晨飧下帷帱,盛暑泥驹犊。 我来守穷山,地气尤卑溽。 官闲懒所便,惟睡宜偏足。 难堪尔类多,枕席厌缘扑。 熏檐苦烟埃,燎壁疲照烛。 荒城繁草树,旱气飞炎熇。 羲和驱日车,当午不转毂。 清风得夕凉,如赦脱囚梏。 扫庭露青天,坐月荫嘉木。 汝宁无他时,忍此见迫促。 翾翾伺昏黑,稍稍出壁屋。 填空来若翳,翳隙多可掬。 丛身疑陷围,聒耳如遭哭。 猛攘欲张拳,暗中甚飞镞。 手足不自救,其能营背腹。 盘餐劳扇拂,立寐僵僮仆。 端然穷百计,还坐暝双目。 於吾固不较,在尔诚为酷。 谁能推物理,无乃乖人欲。 驺虞凤凰麟,千载不一瞩。 思之不可见,恶者无由逐。
rǎo rǎo wàn lèi shū   zēng fēi
shén zāi wén zhī wēi   jiǎn
qián kūn liàng guǎng 广   shàn è jiē hán
huāng máng sān qián   mín jiāo xiāng
dǐng xiàng shén jiān   jiāo lóng yuǎn qián
zhōu gōng měng shòu   rén shǐ chuān
ěr lái qiān bǎi nián   tiān qīng
huàn yún chú   wēi
yíng méng zǎo shī   fēng xiē shé
wéi ěr jiān   yǒu xíng cái
suī wēi nài zhòng   wéi xiǎo nán fáng
cháng wén gāo yóu jiān   měng líng
āi zāi jīn   wàn chóu
shuǐ xiāng ěr   guài qióng biān
chén sūn xià wéi chóu   shèng shǔ
lái shǒu qióng shān   yóu bēi
guān xián lǎn suǒ biàn 便   wéi shuì piān
nán kān ěr lèi duō   zhěn yàn yuán
xūn yán yān āi   liáo zhào zhú
huāng chéng fán cǎo shù   hàn fēi yán
chē   dāng zhuǎn
qīng fēng liáng   shè tuō qiú
sǎo tíng qīng tiān   zuò yuè yīn jiā
níng shí   rěn jiàn
xuān xuān hūn hēi   shāo shāo chū
tián kòng lái ruò   duō
cóng shēn xiàn wéi   guō ěr zāo
měng rǎng zhāng quán   àn zhōng shén fēi
shǒu jiù   néng yíng bèi
pán cān láo shàn   mèi jiāng tóng
duān rán qióng bǎi   hái zuò míng shuāng
jiào   zài ěr chéng wèi
shuí néng tuī   nǎi guāi rén
zōu fèng huáng lín   qiān zǎi zhǔ
zhī jiàn   è zhě yóu zhú