赠韦秘书子春

唐代 李白
谷口郑子真,躬耕在岩石。高名动京师,天下皆籍籍。 斯人竟不起,云卧从所适。苟无济代心,独善亦何益。 惟君家世者,偃息逢休明。谈天信浩荡,说剑纷纵横。 谢公不徒然,起来为苍生。秘书何寂寂,无乃羁豪英。 且复归碧山,安能恋金阙。旧宅樵渔地,蓬蒿已应没。 却顾女几峰,胡颜见云月。 徒为风尘苦,一官已白须。气同万里合,访我来琼都。 披云睹青天,扪虱话良图。留侯将绮里,出处未云殊。 终与安社稷,功成去五湖。
kǒu zhèng zhēn   gōng gēng zài yán shí gāo míng dòng jīng shī   tiān xià jiē
rén jìng   yún cóng suǒ shì gǒu dài xīn   shàn
wéi jūn jiā shì zhě   yǎn féng xiū míng tán tiān xìn hào dàng   shuō jiàn fēn zòng héng
xiè gōng rán   lai wèi cāng shēng shū   nǎi háo yīng
qiě guī shān   ān néng liàn jīn què jiù zhái qiáo   péng hāo yīng méi
què fēng   yán jiàn yún yuè
wèi fēng chén   guān bái tóng wàn   fǎng 访 lái qióng dōu
yún qīng tiān   mén shī huà liáng liú hòu jiāng   chū chù wèi yún shū
zhōng ān shè   gōng chéng