赠魏处士冰叔

清代 屈大均
岩岩宁都山,穹石蔽天起。中有金精峰,翠微与相似。 汉初有逸民,张芒一女子。玉貌生奇光,纨扇照如水。 垂涕悲民生,欲嫁无良士。不义衡山王,乃为重瞳使。 弑帝郴江中,悖逆非人理。兵威劫丽英,披发卧泥滓。 氤氲石鼓旁,奇女气青紫。有鸾自舞歌,慷慨不可止。 嫁夫得鄱君,婵娟所深鄙。可惜汉高皇,大度容仇耻。 方徙长沙封,不共淮南死。佳人重意气,仙举非得已。 安期策苟行,岂爱菖蒲美。君居临翠微,丽英乃乡里。 平生不字贞,茕茕无娣姒。薇芜作面脂,菡萏为文履。 云步何虚徐,谁能持玉趾。玉帛一朝来,容颜遂自毁。 岂伊是籧篨,臭恶还芣苢。隆准尚不臣,所希在黄绮。 邻女窈窕姿,将老犹珠珥。枯杨忽生华,以为士夫喜。 秉节乃不终,媒妁持为市。蔡琰苟忘夫,王昭将妻子。 橘柚已踰淮,芳馨宁有尔。
yán yán níng shān   qióng shí tiān zhōng yǒu jīn jīng fēng cuì   wēi xiāng    
hàn chū yǒu mín   zhāng máng mào shēng guāng wán   shàn zhào shuǐ    
chuí bēi mín shēng   jià liáng shì héng shān wáng nǎi   wéi zhòng tóng shǐ   使  
shì chēn jiāng zhōng   bèi fēi rén bīng wēi jié yīng      
yīn yūn shí páng   qīng yǒu luán kāng   kǎi zhǐ    
jià jūn   chán juān suǒ shēn hàn gāo huáng   róng chóu chǐ    
fāng cháng shā fēng   gòng huái nán jiā rén zhòng xiān   fēi de    
ān gǒu xíng   ài chāng měi jūn lín cuì wēi   yīng nǎi xiāng    
píng shēng zhēn   qióng qióng wēi zuò miàn zhī hàn   dàn wéi wén    
yún   shuí néng chí zhǐ zhāo lái róng   yán suì huǐ    
shì chú   chòu è hái lóng zhǔn shàng chén suǒ   zài huáng    
lín yǎo tiǎo 姿   jiāng lǎo yóu zhū ěr yáng shēng huá   wéi shì    
bǐng jié nǎi zhōng   méi shuò chí wéi shì cài yǎn gǒu wàng wáng   zhāo jiāng    
yòu huái   fāng xīn níng yǒu ěr