赠王性之

宋代 释德洪
性之自是英特人,唯恐富贵来逼身。我非宝公亦识子,地上复见天麒麟。 眉间爽气照秋色,山水顿觉生精神。胸中撑拄万卷读,对客倾泻如崩云。 不恨子未识和仲,但恨和仲未识君。道山归计傥可缓,且复白帢拖红尘。 他年携我渡弱水,侥倖一看瀛州春。诗成笑答千岩响,东崦峰头涌玉轮。
xìng zhī shì yīng rén   wéi kǒng guì lái shēn fēi bǎo gōng shí zi   shàng jiàn tiān lín    
méi jiān shuǎng zhào qiū   shān shuǐ dùn jué shēng jīng shén xiōng zhōng chēng zhǔ wàn juàn duì   qīng xiè bēng yún    
hèn zi wèi shí zhòng   dàn hèn zhòng wèi shí jūn dào shān guī tǎng huǎn qiě   bái qià tuō hóng chén    
nián xié ruò shuǐ   jiǎo xìng kàn yíng zhōu chūn shī chéng xiào qiān yán xiǎng dōng   yān fēng tóu yǒng lún