赠王顺之歌

宋代 晁补之
王郎见若不胜衣,眇然儒者未有奇。 我知王郎有奇处,议论涛海拏蛟螭。 由周而来逮五季,故事本朝能尽知。 不惟知之业有用,斟酌成败中无疑。 我闻昔时崔浩亦复尔,所怀百万非熊罴。 人才如此后来少,朝廷水镜区妍媸。 胡为五十尚尘土,长翮似剑犹差池。 愀然对我数白发,追风逐日无由羁。 三书自荐应不暇,五府交辟终何为。 邢侯胸中有王霸,不但游谈汉终贾。 勇于吾道一臂扶,往不畏难忧助寡。 似闻诗有云龙期,云何计出柏马下。 岂非事君难进从古然,不然富贵终在天。 堆金买玉患无玉,玉至自骇无因前。 君不见东秦逐守拙难似,木石当前以身抵。 接淅去齐未敢言,退飞过宋聊堪比。 神形自问还自答,因拙得全方至此。 少狂干世等画蛇,老罢食功同履豨。 向长毕事渐可涯,彭泽弃官从此始。 山林不着一物随,平生万卷付群儿。 收光牛背看屋壁,更不刮膜烦金鎞。 遭时有用君当起,丹青宛转麒麟里。 我行此计无赢输,世事从来弈棋耳。
wáng láng jiàn ruò shèng   miǎo rán zhě wèi yǒu
zhī wáng láng yǒu chù   lùn tāo hǎi jiāo chī
yóu zhōu ér lái dǎi   shì běn cháo néng jǐn zhī
wéi zhī zhī yǒu yòng   zhēn zhuó chéng bài zhōng
wén shí cuī hào ěr   suǒ huái 怀 bǎi wàn fēi xióng
rén cái hòu lái shǎo   cháo tíng shuǐ jìng yán chī
wéi shí shàng chén   zhǎng shì jiàn yóu chā chí
qiǎo rán duì shù bái   zhuī fēng zhú yóu
sān shū jiàn yīng xiá   jiāo zhōng wéi
xíng hóu xiōng zhōng yǒu wáng   dàn yóu tán hàn zhōng jiǎ
yǒng dào   wǎng wèi nán yōu zhù guǎ
shì wén shī yǒu yún lóng   yún chū bǎi xià
fēi shì jūn nán jìn cóng rán   rán guì zhōng zài tiān
duī jīn mǎi huàn   zhì hài yīn qián
jūn jiàn dōng qín zhú shǒu zhuō nán shì   shí dāng qián shēn
jiē wèi gǎn yán   tuì 退 fēi guò sòng liáo kān
shén xíng wèn hái   yīn zhuō de quán fāng zhì
shǎo kuáng gàn shì děng huà shé   lǎo shí gōng tóng
xiàng zhǎng shì jiàn   péng guān cóng shǐ
shān lín zháo suí   píng shēng wàn juàn qún ér
shōu guāng niú bèi kàn   gèng guā fán jīn
zāo shí yǒu yòng jūn dāng   dān qīng wǎn zhuǎn lín
xíng yíng shū   shì shì cóng lái ěr