赠王二十四侍御契四十韵 (王契,字佐卿,

唐代 杜甫
往往虽相见,飘飘愧此身。不关轻绂冕,俱是避风尘。 一别星桥夜,三移斗柄春。败亡非赤壁,奔走为黄巾。 子去何潇洒,余藏异隐沦。书成无过雁,衣故有悬鹑。 恐惧行装数,伶俜卧疾频。晓莺工迸泪,秋月解伤神。 会面嗟黧黑,含凄话苦辛。接舆还入楚,王粲不归秦。 锦里残丹灶,花溪得钓纶。消中只自惜,晚起索谁亲。 伏柱闻周史,乘槎有汉臣。鸳鸿不易狎,龙虎未宜驯。 客则挂冠至,交非倾盖新。由来意气合,直取性情真。 浪迹同生死,无心耻贱贫。偶然存蔗芋,幸各对松筠。 粗饭依他日,穷愁怪此辰。女长裁褐稳,男大卷书匀。 漰口江如练,蚕崖雪似银。名园当翠巘,野棹没青蘋。 屡喜王侯宅,时邀江海人。追随不觉晚,款曲动弥旬。 但使芝兰秀,何烦栋宇邻。山阳无俗物,郑驿正留宾。 出入并鞍马,光辉参席珍。重游先主庙,更历少城闉。 石镜通幽魄,琴台隐绛唇。送终惟粪土,结爱独荆榛。 置酒高林下,观棋积水滨。区区甘累趼,稍稍息劳筋。 网聚粘圆鲫,丝繁煮细莼。长歌敲柳瘿,小睡凭藤轮。 农月须知课,田家敢忘勤。浮生难去食,良会惜清晨。 列国兵戈暗,今王德教淳。要闻除猰貐,休作画麒麟。 洗眼看轻薄,虚怀任屈伸。莫令胶漆地,万古重雷陈。
wǎng wǎng suī xiāng jiàn   piāo piāo kuì shēn guān qīng miǎn   shì fēng chén
bié xīng qiáo   sān dǒu bǐng chūn bài wáng fēi chì   bēn zǒu wèi huáng jīn
zi xiāo   cáng yǐn lún shū chéng guò yàn   yǒu xuán chún
kǒng xíng zhuāng shù   líng pīng pín xiǎo yīng gōng bèng lèi   qiū yuè jiě shāng shén
huì miàn jiē hēi   hán huà xīn jiē hái chǔ   wáng càn guī qín
jǐn cán dān zào   huā diào lún xiāo zhōng zhī   wǎn suǒ shuí qīn
zhù wén zhōu shǐ   chéng chá yǒu hàn chén yuān hóng 鸿 xiá   lóng wèi xùn
guà guān zhì   jiāo fēi qīng gài xīn yóu lái   zhí xìng qíng zhēn
làng tóng shēng   xīn chǐ jiàn pín ǒu rán cún zhè   xìng duì sōng yún
fàn   qióng chóu guài chén zhǎng cái wěn   nán juàn shū yún
pēng kǒu jiāng liàn   cán xuě shì yín míng yuán dāng cuì yǎn   zhào méi qīng píng
wáng hóu zhái   shí yāo jiāng hǎi rén zhuī suí jué wǎn   kuǎn dòng xún
dàn shǐ 使 zhī lán xiù   fán dòng lín shān yáng   zhèng 驿 zhèng liú bīn
chū bìng ān   guāng huī cān zhēn zhòng yóu xiān zhǔ miào   gēng shǎo chéng yīn
shí jìng tōng yōu   qín tái yǐn jiàng chún sòng zhōng wéi fèn   jié ài jīng zhēn
zhì jiǔ gāo lín xià   guān shuǐ bīn gān lèi jiǎn   shāo shào láo jīn
wǎng zhān yuán   fán zhǔ chún cháng qiāo liǔ yǐng   xiǎo shuì píng téng lún
nóng yuè zhī   tián jiā gǎn wàng qín shēng nán shí   liáng huì qīng chén
liè guó bīng àn   jīn wáng jiào chún yào wén chú   xiū zuò huà lín
yǎn kàn qīng   huái 怀 rèn shēn lìng jiāo   wàn zhòng léi chén