赠桐城青山隐者裴材

宋代 郭祥正
青山为主身为客,主人借客青山宅。白云自在千里飞,长松不换三冬碧。 藤枯谁与写作龙,龟老何年化为石。落花随水眷深源,鸣雁过江悲晚色。 家无妻子心无累,顶冒寒霜踵藏息。月明舞影聊尽欢,一点尘寰不留迹。 傥来轩冕真可嗟,朝为公卿暮遭谪。屈原贾谊尔为谁,问君何似青山客。
qīng shān wéi zhǔ shēn wéi   zhǔ rén jiè qīng shān zhái bái yún zai qiān fēi cháng   sōng huàn sān dōng    
téng shuí xiě zuò lóng   guī lǎo nián huà wèi shí luò huā suí shuǐ juàn shēn yuán míng   yàn guò jiāng bēi wǎn    
jiā xīn lěi   dǐng mào hán shuāng zhǒng cáng yuè míng yǐng liáo jìn huān   diǎn chén huán liú    
tǎng lái xuān miǎn zhēn jiē   cháo wèi gōng qīng zāo zhé yuán jiǎ ěr wèi shuí wèn   jūn qīng shān