赠孙雨窗

清代 姚鼐
秋风吹荡秦淮白,老翁独行成落魄。故交死丧新知少,晚逢公子敬爱客。 牙签玉轴绫缥湘,贯虹妙墨千金藏。茶香竹净好风日,请我俛仰前贤旁。 我如落叶枯桐峻,寒声时起无妍润。莫愁湖上可怜春,花柳宜君美才俊。 何事爱我诗句奇,往往耽吟烛花烬。谓当四海同一情,更召木工急雕印。 桂花落尽黄花开,我为扶筇时一来。念子严君连帅首,心悯民忧走群部。 公子闭门止读书,不近少年亲老叟。异哉公子今安有,古有名家继前后,最子以方报琼玖。
qiū fēng chuī dàng qín huái bái   lǎo wēng xíng chéng luò jiāo sàng xīn zhī shǎo wǎn   féng gōng jìng ài    
qiān zhóu líng piāo xiāng   guàn hóng miào qiān jīn cáng chá xiāng zhú jìng hǎo fēng qǐng   yǎng qián xián páng    
luò tóng jùn   hán shēng shí yán rùn chóu shàng lián chūn huā   liǔ jūn měi cái jùn    
shì ài shī   wǎng wǎng dān yín zhú huā jìn wèi dāng hǎi tóng qíng gèng   zhào gōng diāo yìn    
guì huā luò jǐn huáng huā kāi   wèi qióng shí lái niàn zi yán jūn lián shuài shǒu xīn   mǐn mín yōu zǒu qún    
gōng mén zhǐ shū   jìn shào nián qīn lǎo sǒu zāi gōng jīn ān yǒu   yǒu míng jiā qián hòu zuì   zi fāng bào qióng jiǔ