赠泗守宋子坚

宋代 郭祥正
忆昔始相遇,谏院吴侯家。君颜清且少,皓雪敷琼花。 把酒听高谈,正气横镆铘。倏别二十载,各在天一涯。 君去登朝闺,我方浮海槎。进退自殊辙,音尘空雁驾。 朅来淮上守,政声被幽遐。填德在风俗,馀春散禾麻。 斤斤梁栋材,葱苍蛰龙蛇。匠石未回首,电雹无倾斜。 而我造宾榻,逢鬓吹尘沙。欢言问往事,念此岁月赊。 开馆使休息,投文误矜誇。伯乐虽一顾,惭非真渥洼。 功名业已晚,世路今仍差。独既醒不容,混迹良可嗟。 清江秀山水,白酒浮月华。深犁熟粳稻,浅钓多鱼虾。 长为避俗翁,不落猛虎牙。愿言虽未谐,行矣君及瓜。
shǐ xiāng   jiàn yuàn hòu jiā jūn yán qīng qiě shǎo hào   xuě qióng huā    
jiǔ tīng gāo tán   zhèng héng shū bié èr shí zài   zài tiān    
jūn dēng cháo guī   fāng hǎi chá jìn tuì 退 shū zhé yīn   chén kōng yàn jià    
qiè lái huái shàng shǒu   zhèng shēng bèi yōu xiá tián zài fēng   chūn sàn    
jīn jīn liáng dòng cái   cōng cāng zhé lóng shé jiàng shí wèi huí shǒu diàn   báo qīng xié    
ér zào bīn   féng bìn chuī chén shā huān yán wèn wǎng shì niàn   suì yuè shē    
kāi guǎn shǐ 使 xiū   tóu wén jīn kuā suī cán   fēi zhēn    
gōng míng wǎn   shì jīn réng chà xǐng róng hùn   liáng jiē    
qīng jiāng xiù shān shuǐ   bái jiǔ yuè huá shēn shú jīng dào qiǎn   diào duō xiā    
zhǎng wèi wēng   měng yuàn yán suī wèi xié xíng   jūn guā