赠司空掾安仁诗

魏晋 潘尼
桓桓上宰,穆穆四门。投纶沧海,结纲昆仑。迅翼争赴,游鳞竞奔。 美哉逸轨,放辔无前。 放辔伊何,杖策来游。颉颃将相,高揖王侯。华茂九春,实繁三秋。 骋辞泉踊,敷藻云浮。 表奇髫龀,成名弱冠。令德内光,文雅外焕。幽冥必探,凝滞必散。 终贾杜口,杨班韬翰。 我车既驾,我弓既招。既升尺木,将游云霄。纳言帝侧,正色皇朝。 华组鸣佩,飞蝉曜貂。 人亦有言,人恶其上。至乐贵和,大礼崇敬。泉不可凌,必也心竞。 伐善施劳,称人所病。 文侯焉轼,干木在庭。子奇何盛,车有老成。昔闻颜子,今也吾生。 克己复礼,在贵不盈。 杂采故乡,扬辉蓬宇。文绣煌煌,衣裳楚楚。何以会宾,筚门环堵。 何以备肴,杀鸡为黍。 伊余鄙夫,秩卑才朽。温温恭人,恂恂善诱。坐则接茵,行则携手。 义惟诸父,好同朋友。 年时易逝,进德苦晚。嘉彼骏逸,愧此疲蹇。虽欲望尘,前驱遂远。 解衔散辔,徘徊吴阪。 收迹衡门,旋轸上京。主事之殷,以君之明。缉熙台鼎,协济和羹。 歧路多怀,赋诗赠行。
huán huán shàng zǎi   mén tóu lún cāng hǎi   jié gāng kūn lún xùn zhēng   yóu lín jìng bēn
měi zāi guǐ   fàng pèi qián
fàng pèi   zhàng lái yóu jié háng jiàng xiàng   gāo wáng hóu huá mào jiǔ chūn   shí fán sān qiū
chěng quán yǒng   zǎo yún
biǎo tiáo chèn   chéng míng ruò guàn lìng nèi guāng   wén wài huàn yōu míng tàn   níng zhì sàn
zhōng jiǎ kǒu   yáng bān tāo hàn
chē jià   gōng zhāo shēng chǐ   jiāng yóu yún xiāo yán   zhèng huáng cháo
huá míng pèi   fēi chán yào diāo
rén yǒu yán   rén è shàng zhì guì   chóng jìng quán líng   xīn jìng
shàn shī láo   chēng rén suǒ bìng
wén hóu yān shì   gàn zài tíng shèng   chē yǒu lǎo chéng wén yán zi   jīn shēng
  zài guì yíng
cǎi xiāng   yáng huī péng wén xiù huáng huáng   shang chǔ chǔ huì bīn   mén huán
bèi yáo   shā wéi shǔ
  zhì bēi cái xiǔ wēn wēn gōng rén   xún xún shàn yòu zuò jiē yīn   xíng xié shǒu
wéi zhū   hǎo tóng péng you
nián shí shì   jìn wǎn jiā jùn   kuì jiǎn suī wàng chén   qián suì yuǎn
jiě xián sàn pèi   pái huái bǎn
shōu héng mén   xuán zhěn shàng jīng zhǔ shì zhī yīn   jūn zhī míng tái dǐng   xié gēng
duō huái 怀   shī zèng xíng