赠双峰山和尚

唐代 周朴
峨峨双髻山,瀑布泻云间。尘世自疑水,禅门长去关。 茯神松不异,藏宝石俱闲。向此师清业,如何方可攀。
é é shuāng shān   xiè yún jiān chén shì shuǐ   chán mén cháng guān
shén sōng   cáng bǎo shí xián xiàng shī qīng   fāng pān