赠石头志庵主

宋代 释德洪
陜西道人最声价,自与老南相逼亚。常恐清尘补缀难,那知乃有如君者。 争传绝似馀杭标,十年梦想空飘飖。迩来衡岳祝融下,一见便令人意消。 道骨清闲神秀彻,湛湛光风磨霁月。高谈未了山日斜,篆烟已灭灰如雪。 平生安得情相似,可怜投分今如此。且作山中盛事传,我忘朴陋君忘年。
xiá 西 dào rén zuì shēng jià   lǎo nán xiāng cháng kǒng qīng chén zhuì nán   zhī nǎi yǒu jūn zhě    
zhēng chuán jué shì háng biāo   shí nián mèng xiǎng kōng piāo yáo ěr lái héng yuè zhù róng xià   jiàn biàn lìng 便 rén xiāo    
dào qīng xián shén xiù chè   zhàn zhàn guāng fēng yuè gāo tán wèi liǎo shān xié zhuàn   yān miè huī xuě    
píng shēng ān qíng xiāng   lián tóu fèn jīn qiě zuò shān zhōng shèng shì chuán   wàng lòu jūn wàng nián