赠诗僧道通

宋代 苏轼
雄豪而妙苦而腴,只有琴聪与蜜殊。 ?钱塘僧思聪总角善琴,后舍琴而学诗,复弃诗而学道,其诗似皎然而加雄放。 安州僧仲殊诗敏捷立成,而工妙绝人远甚。 殊辟谷,常啖蜜。 ?语带烟霞従古少,?李太白云,他人之文,如山无烟霞,春无草木。 ?气含蔬笋到公无。 ?谓无酸馅气也。 ?香林乍喜闻薝卜,古井惟愁断辘轳。 为报韩公莫轻许,従今岛可是诗奴。
xióng háo ér miào ér   zhǐ yǒu qín cōng shū  
  ? qián táng sēng cōng zǒng jiǎo shàn qín   hòu shě qín ér xué shī   shī ér xué dào   shī shì jiǎo rán ér jiā xióng fàng  
ān zhōu sēng zhòng shū shī mǐn jié chéng   ér gōng miào jué rén yuǎn shén  
shū   cháng dàn  
  ? dài yān xiá cóng shǎo     ? tài bái yún   rén zhī wén   shān yān xiá   chūn cǎo  
  ? hán shū sǔn dào gōng  
  ? wèi suān xiàn  
  ? xiāng lín zhà wén zhān bo   jǐng wéi chóu duàn lu  
wèi bào hán gōng qīng   cóng jīn dǎo shì shī