赠沈遵

宋代 欧阳修
群动夜息浮云阴,沈夫子弹醉翁吟。醉翁吟,以我名,我初闻之喜且惊。 宫声三叠何泠泠,酒行暂止四坐倾。有如风轻日煖好鸟语,夜静山响春泉鸣。 坐思千岩万壑醉眠处,写君三尺膝上横。沈夫子,恨君不为醉翁客,不见翁醉山间亭。 翁欢不待丝与竹,把酒终日听泉声。有时醉倒枕溪石,青山白云为枕屏。 花间百鸟唤不觉,日落山风吹自醒。我时四十犹彊力,自号醉翁聊戏客。 尔来忧患十年间,鬓发未老嗟先白。滁人思我虽未忘,见我今应不能识。 沈夫子,爱君一樽复一琴,万事不可干其心。自非曾是醉翁客,莫向俗耳求知音。
qún dòng yún yīn   shěn dàn zuì wēng yín zuì wēng yín   míng   chū wén zhī qiě jīng
gōng shēng sān dié líng líng   jiǔ xíng zàn zhǐ zuò qīng yǒu fēng qīng nuǎn hǎo niǎo   jìng shān xiǎng chūn quán míng
zuò qiān yán wàn zuì mián chù   xiě jūn sān chǐ shàng héng shěn   hèn jūn wéi zuì wēng   jiàn wēng zuì shān jiān tíng
wēng huān dài zhú   jiǔ zhōng tīng quán shēng yǒu shí zuì dào zhěn shí   qīng shān bái yún wéi zhěn píng
huā jiān bǎi niǎo huàn jué   luò shān fēng chuī xǐng shí shí yóu jiàng   hào zuì wēng liáo
ěr lái yōu huàn shí nián jiān   bìn wèi lǎo jiē xiān bái chú rén suī wèi wàng   jiàn jīn yīng néng shí
shěn   ài jūn zūn qín   wàn shì gàn xīn fēi céng shì zuì wēng   xiàng ěr qiú zhī yīn