赠山阳程爽林

清代 顾绍敏
无端意气漫峥嵘,知己天涯涕欲倾。骏骨可能招乐毅,狗屠从此识荆卿。 论交不忘期终始,有道真堪托死生。与尔苍茫同吊古,黄金台畔暮云平。
duān màn zhēng róng   zhī tiān qīng jùn néng zhāo yuè gǒu   cóng shí jīng qīng    
lùn jiāo wàng zhōng shǐ   yǒu dào zhēn kān tuō shēng ěr cāng máng tóng diào huáng   jīn tái pàn yún píng