赠山僧

宋代 刘敞
贫病不出门,趣与时俗乖。高卧谢宾客,秋叶忽满阶。 今旦为谁埽,释子远见怀。问我平安否,旷然外形骸。 貌疏意如真,语淡情反谐。旅人非一感,及尔能安排。 闻道常愧晚,智也岂有涯。他日更解榻,虚谈慰心斋。
pín bìng chū mén   shí guāi gāo xiè bīn   qiū mǎn jiē
jīn dàn wèi shuí sào   shì yuǎn jiàn huái 怀 wèn píng ān fǒu   kuàng rán wài xíng hái
mào shū zhēn   dàn qíng fǎn xié rén fēi gǎn   ěr néng ān pái
wén dào cháng kuì wǎn   zhì yǒu gèng jiě   tán wèi xīn zhāi