赠僧师能

唐代 王质
稽首十方大医王,乞我太素灵枢方。无朱无墨无文章,不用桂朮参芝香。 亦非山泽川原良,非丸非散仍非汤。勺撮铢两何能量,寻源不出羲农黄。 岐伯伊叟无交相,而况韩孟陈吴杨。一切灵府常含光,不属心脾肝胆肠。 倏忽六猴窥六窗,心花撩乱空飘飏。三界六趣横颠狂,六交十习纷踉蹡。 中此疾者何茫茫,尔出何策能相当。此魔跋扈真强梁,汗流卢扁走且僵,眼乱孙陶惊而跄。 温寒燥湿翻阴阳,君臣佐使徒慞惶。我发刀匕非寻常,应證取效无参商。 临济一击雷横撞,德山一喝龙腾骧。荒郊解使枯骨强,龙盘虎绕嬉迷藏。 明月堂中启秘囊,一服甘露玻璃浆,大千世界都清凉。 此药亟咽不必尝,一粒中裹千金刚。炮爁炙煿谁精详,听取露柱声琅琅。 西溯江汉浮潇湘,呼将石人撑铁航。药囊抛向江中央,长风落日云苍苍。
shǒu shí fāng wáng   tài líng shū fāng zhū wén zhāng   yòng guì shù cān zhī xiāng    
fēi shān chuān yuán liáng   fēi wán fēi sàn réng fēi tāng sháo cuō zhū liǎng néng liàng xún   yuán chū nóng huáng    
sǒu jiāo xiāng   ér kuàng hán mèng chén yáng qiè líng cháng hán guāng   zhǔ xīn gān dǎn cháng    
shū liù hóu kuī liù chuāng   xīn huā liáo luàn kōng piāo yáng sān jiè liù héng diān kuáng liù   jiāo shí fēn liàng qiàng    
zhōng zhě máng máng   ěr chū néng xiāng dāng zhēn qiáng liáng hàn   liú biǎn zǒu qiě jiāng yǎn   luàn sūn táo jīng ér qiāng    
wēn hán zào shī 湿 fān yīn yáng   jūn chén zuǒ shǐ 使 zhāng huáng dāo fēi xún cháng yīng   zhèng xiào shēn shāng    
lín léi héng zhuàng   shān lóng téng xiāng huāng jiāo jiě shǐ 使 qiáng lóng   pán rào cáng    
míng yuè táng zhōng náng   gān jiāng   qiān shì jiè dōu qīng liáng  
yào yàn cháng   zhōng guǒ qiān jīn gāng pào làn zhì shuí jīng xiáng tīng   zhù shēng láng láng    
西 jiāng hàn xiāo xiāng   jiāng shí rén chēng tiě háng yào náng pāo xiàng jiāng zhōng yāng cháng   fēng luò yún cāng cāng