赠僧辨端

宋代 王之道
南僧如竹{上竹下韦},在处即成林。 虽去常人发,不异常人心。 邈哉端上人,所得趣向深。 云泉香火里,日夕长苦吟。 为我有时名,踏雪来相寻。 相寻缘底事,论诗复鸣琴。 我是折腰吏,衣带尘土侵。 何以谢吾师,恨无虞师金。
nán sēng zhú   { shàng zhú xià wéi   }   }, zài chǔ chéng lín
suī cháng rén   cháng rén xīn
miǎo zāi duān shàng rén   suǒ de xiàng shēn
yún quán xiāng huǒ   zhǎng yín
wèi yǒu shí míng   xuě lái xiāng xún
xiāng xún yuán shì   lùn shī míng qín
shì zhé yāo   dài chén qīn
xiè shī   hèn shī jīn