赠柔之

唐代 元稹
穷冬到乡国,正岁别京华。自恨风尘眼,常看远地花。 碧幢还照曜,红粉莫咨嗟。嫁得浮云婿,相随即是家。
qióng dōng dào xiāng guó   zhèng suì bié jīng huá hèn fēng chén yǎn   cháng kàn yuǎn huā
zhuàng hái zhào yào   hóng fěn jiē jià yún 婿   xiāng suí shì jiā