赠任五陵

清代 陈恭尹
任君介然稀所可,客邸杜门终日坐。三年怀剌已生毛,一旦间关劳问我。 卷中先示禽言歌,嬉笑之下痛哭多。花下从君读终日,正名纪号皆不磨。 水走云流无定质,不尚高华务平实。五岳真形笔底看,百家奇秘纷然失。 如君好事古有谁,九州车辙安足奇。穆王空有八骏马,岂谓书生能得之。 三闾大夫远游者,足迹未能遍中夏。虚无阊阖叫不开,枉用离骚继风雅。 能游能赋两足矜,半生蹑屩还担簦。计功而食不妄取,神寒骨峻门如冰。 试与极言当世计,达变通经还审势。如此人居草泽间,苍生岂得无凋弊。 与君交好二年来,天轰地裂奔风雷。相逢一度一鼓掌,笑杀时无英杰才。 坐使神州沦劫灰,念之不觉心魂哀。守持廉节止自了,天生我辈何为哉。 宁为夷吾小器匡天下,莫作西山高蹈终蒿莱。
rèn jūn jiè rán suǒ   mén zhōng zuò sān nián huái 怀 shēng máo   dàn jiān guān láo wèn
juǎn zhōng xiān shì qín yán   xiào zhī xià tòng duō huā xià cóng jūn zhōng   zhèng míng hào jiē
shuǐ zǒu yún liú dìng zhì   shàng gāo huá píng shí yuè zhēn xíng kàn   bǎi jiā fēn rán shī
jūn hǎo shì yǒu shuí   jiǔ zhōu chē zhé ān wáng kōng yǒu jùn   wèi shū shēng néng zhī
sān dài yuǎn yóu zhě   wèi néng biàn zhōng xià chāng jiào kāi   wǎng yòng sāo fēng
néng yóu néng liǎng jīn   bàn shēng niè juē hái dān dēng gōng ér shí wàng   shén hán jùn mén bīng
shì yán dāng shì   biàn tōng jīng hái shěn shì rén cǎo jiān   cāng shēng de diāo
jūn jiāo hǎo èr nián lái   tiān hōng liè bēn fēng léi xiāng féng zhǎng   xiào shā shí yīng jié cái
zuò shǐ 使 shén zhōu lún jié huī   niàn zhī jué xīn hún āi shǒu chí lián jié zhǐ le   tiān shēng bèi wéi zāi
níng wèi xiǎo kuāng tiān xià   zuò 西 shān gāo dǎo zhōng hāo lái