赠区守斋

清代 成鹫
男儿守身如守城,枕戈待旦中屏营。男儿守节如持盈,临深履薄时兢兢。 眼中相识满天下,孝廉孰有如先生。先生自处良不薄,独立鸡群类孤鹤。 读书往往师古人,气象森森近台阁。去年走马黄金台,手持白璧归去来。 闭门却埽谢宾客,雀罗门巷荒苍苔。山中野人经岁别,重过书堂散愁结。 半篱霜色映黄花,四座清风解烦热。主人自号守斋翁,笑杀满城黄口童。 黄口儿童且缄口,听我山翁说翁守。世人所守田与庐,此翁自守惟诗书。 世人所守钱与帛,此翁自守惟清白。世人所守逢与迎,此翁自守惟坚贞。 世人所守名与利,此翁自守惟道义。翁之所守予所思,泰山乔岳遥相期。 相期白首长如此,若问儿童那得知。
nán ér shǒu shēn shǒu chéng   zhěn dài dàn zhōng bīng yíng nán ér shǒu jié chí yíng lín   shēn shí jīng jīng    
yǎn zhōng xiāng shí mǎn tiān xià   xiào lián shú yǒu xiān sheng xiān sheng chǔ liáng báo   qún lèi    
shū wǎng wǎng shī rén   xiàng sēn sēn jìn tái nián zǒu huáng jīn tái shǒu   chí bái guī lái    
mén què sào xiè bīn   què luó mén xiàng huāng cāng tái shān zhōng rén jīng suì bié zhòng   guò shū táng sàn chóu jié    
bàn shuāng yìng huáng huā   zuò qīng fēng jiě fán zhǔ rén hào shǒu zhāi wēng xiào   shā mǎn chéng huáng kǒu tóng    
huáng kǒu ér tóng qiě jiān kǒu   tīng shān wēng shuō wēng shǒu shì rén suǒ shǒu tián   wēng shǒu wéi shī shū    
shì rén suǒ shǒu qián   wēng shǒu wéi qīng bái shì rén suǒ shǒu féng yíng   wēng shǒu wéi jiān zhēn    
shì rén suǒ shǒu míng   wēng shǒu wéi dào wēng zhī suǒ shǒu suǒ tài   shān qiáo yuè yáo xiāng    
xiāng bái shǒu zhǎng   ruò wèn ér tóng de zhī