赠祈雨妙阇黎

宋代 叶适
雨悭水涩从季秋,倏忽春半河断流。 有僧了妙能祷祈,直云天閟非人求。 朝诵呪,夜安禅,十阴九暗来纤纤。 呪光禅寂转相发,润泽徐乃通幽潜。 我老拜请良独难,香烟郁薄重霄间。 帝搜潭洞搅龙蛰,鞭雷走电开天关。 天意岂令一犁缓,人心正待百渠满。 补天不及人未知,禅心况寂嗟尔为。
qiān shuǐ cóng qiū   shū chūn bàn duàn liú  
yǒu sēng le miào néng dǎo   zhí yún tiān fēi rén qiú  
cháo sòng zhòu   ān chán   shí yīn jiǔ àn lái xiān xiān  
zhòu guāng chán zhuǎn xiāng   rùn nǎi tōng yōu qián  
lǎo bài qǐng liáng nán   xiāng yān báo chóng xiāo jiān  
sōu tán dòng jiǎo lóng zhé   biān léi zǒu diàn kāi tiān guān  
tiān lìng huǎn   rén xīn zhèng dài bǎi mǎn  
tiān rén wèi zhī   chán xīn kuàng jiē ěr wèi