赠琴士周芝田

宋代 蔡士裕
吾诵老韩听颖诗一章,琴中意味深且长。 从横变态浩无尽,颖弦韩笔相发扬。 二贤往矣五百载,俯视六合空茫茫。 今有芝田嗣颖傅宫商,一弹令我喜, 再弹令我伤。世多善于无善耳, 使我百感煎中肠。商罔不闻鸣老凤, 江湖夜雨啼寒螀。
sòng lǎo hán tīng yǐng shī zhāng   qín zhōng wèi shēn qiě zhǎng  
cóng héng biàn tài hào jìn   yǐng xián hán xiāng yáng  
èr xián wǎng bǎi zǎi   shì liù kōng máng máng  
jīn yǒu zhī tián yǐng gōng shāng   dàn lìng  
zài dàn lìng shāng shì duō shàn shàn ěr    
shǐ 使 bǎi gǎn jiān zhōng cháng shāng wǎng wén míng lǎo fèng    
jiāng hán jiāng