赠勤上人

明代 王鏊
兜率宫中一老禅,霜眉过眼耳垂肩。手开生地为精舍,口诵华严作涌泉。 峭壁危峰同戒行,长松古桧是因缘。虽然看尽人间世,还住人间一百年。
dōu shuài gōng zhōng lǎo chán   shuāng méi guò yǎn ěr chuí jiān shǒu kāi shēng wèi jīng shè kǒu   sòng huá yán zuò yǒng quán    
qiào wēi fēng tóng jiè xíng   cháng sōng guì shì yīn yuán suī rán kàn jìn rén jiān shì hái   zhù rén jiān bǎi nián