赠齐己

唐代 徐仲雅
我唐有僧号齐己,未出家时宰相器。爰见梦中逢五丁, 毁形自学无生理。骨瘦神清风一襟,松老霜天鹤病深。 一言悟得生死海,芙蓉吐出琉璃心。闷见有唐风雅缺, 敲破冰天飞白雪。清塞清江却有灵,遗魂泣对荒郊月。 格何古,天工未生谁知主。混沌凿开鸡子黄, 散作纯风如胆苦。意何新,织女星机挑白云。 真宰夜来调暖律,声声吹出嫩青春。调何雅, 涧底孤松秋雨洒。嫦娥月里学步虚,桂风吹落玉山下。 语何奇,血泼乾坤龙战时。祖龙跨海日方出, 一鞭风雨万山飞。己公己公道如此,浩浩寰中如独自。 一簟松风冷如冰,长伴巢由伸脚睡。
táng yǒu sēng hào   wèi chū jiā shí zǎi xiàng yuán jiàn mèng zhōng féng dīng  
huǐ xíng xué shēng shòu shén qīng fēng jīn   sōng lǎo shuāng tiān bìng shēn
yán shēng hǎi   róng chū liú li xīn mèn jiàn yǒu táng fēng quē  
qiāo bīng tiān fēi bái xuě qīng sāi qīng jiāng què yǒu líng   hún duì huāng jiāo yuè
  tiān gōng wèi shēng shéi zhī zhǔ hùn dùn záo kāi zi huáng  
sàn zuò chún fēng dǎn xīn   zhī xīng tiāo bái yún
zhēn zǎi lái diào nuǎn   shēng shēng chuī chū nèn qīng chūn diào  
jiàn sōng qiū cháng é yuè xué   guì fēng chuī luò shān xià
  xuè qián kūn lóng zhàn shí lóng kuà hǎi fāng chū  
biān fēng wàn shān fēi gōng gōng dào   hào hào huán zhōng
diàn sōng fēng lěng bīng   zhǎng bàn cháo yóu shēn jiǎo shuì