赠朋诗

唐代 魏朋妻
孤坟临清江,每睹白日晚。松影摇长风,蟾光落岩甸。 故乡千里馀,亲戚罕相见。望望空云山,哀哀泪如霰。 恨为泉台客,复此异乡县。愿言敦畴昔,勿以弃疵贱。
fén lín qīng jiāng   měi bái wǎn sōng yǐng yáo cháng fēng   chán guāng luò yán diān
xiāng qiān   qīn hǎn xiāng jiàn wàng wàng kōng yún shān   āi āi lèi xiàn
hèn wèi quán tái   xiāng xiàn yuàn yán dūn chóu   jiàn