赠蓬壶丁高士琴

宋代 白玉蟾
瓠巴骑鲸上天去,伯牙成连亦千古。 浅世断无钟子期,弦中妙意为谁举。 春风春雨满潇湘,人在蓬窗闭竹房。 竹里鹃啼喉舌冷,花间莺宿梦魂香。 客从漓沅下衡岳,满怀诗愁无处着。 请君拂去水晶尘,瀹茗一了抚然作。 道人问予若为情,伊弦凄兮余莫听。 一春十病九困酒,三月都无二日晴。 俛首沉吟声一曲,吟扭一罢撚拨续。 初如雪泉嗽鸣玉,已转忽如雨簌簌。 於中亦有蟏蛸鸣,倏忽变作冷猿声。 始疑荆轲渡易水,乃是湘妃夜涕零。 昔从抚断南风了,羑里幽人始能晓。 可叹坛中苦杏花,山高水寒即声杳。 道人此意非人间,笑咏洞章锵佩环。 能令风舞下丹汉,云里大地垂头看。 世间鸡虫互得失,只好牧羊坐花石。 何为儿女谩昵昵,候虫时鸣徒戚戚。 输君朝朝在翠微,鹤已睡去人不知。 笑思古今一俯仰,弹到千山月落时。 君知否,梧桐枝上双燕语, 尽将万事等风絮。琴中日月何翛闲, 肯使事逐孤鸿度。
jīng shàng tiān   chéng lián qiān
qiǎn shì duàn zhōng   xián zhōng miào wèi shuí
chūn fēng chūn mǎn xiāo xiāng   rén zài péng chuāng zhú fáng
zhú juān hóu shé lěng   huā jiān yīng 宿 mèng hún xiāng
cóng yuán xià héng yuè   mǎn huái 怀 shī chóu chǔ zhe
qǐng jūn shuǐ jīng chén   yuè míng liǎo rán zuò
dào rén wèn ruò wéi qíng   xián tīng
chūn shí bìng jiǔ kùn jiǔ   sān yuè dōu èr qíng
shǒu chén yín shēng   yín niǔ niǎn
chū xuě quán sòu míng   zhuǎn
zhōng yǒu xiāo shāo míng   shū biàn zuò lěng yuán shēng
shǐ jīng shuǐ   nǎi shì xiāng fēi líng
cóng duàn nán fēng le   yǒu yōu rén shǐ néng xiǎo
tàn tán zhōng xìng huā   shān gāo shuǐ hán shēng yǎo
dào rén fēi rén jiān   xiào yǒng dòng zhāng qiāng pèi huán
néng lìng fēng xià dān hàn   yún chuí tóu kàn
shì jiān chóng shī   zhǐ hǎo yáng zuò huā shí
wéi ér mán   hòu chóng shí míng
shū jūn zhāo zhāo zài cuì wēi   shuì rén zhī
xiào jīn yǎng   dàn dào qiān shān yuè luò shí
jūn zhī fǒu   tóng zhī shàng shuāng yàn  
jǐn jiāng wàn shì děng fēng qín zhōng yuè xiāo xián  
kěn shǐ 使 shì zhú hóng 鸿