赠裴子晋

元代 吴澄
怪子抛家去,归来非故吾。阅人如水镜,知己慎江湖。 宿雨添新涨,春风满旧庐。匆匆又言别,聊为赋骊驹。
guài zi pāo jiā   guī lái fēi yuè rén shuǐ jìng zhī   shèn jiāng    
宿 tiān xīn zhǎng   chūn fēng mǎn jiù cōng cōng yòu yán bié liáo   wèi