赠欧阳生善相

宋代 释德洪
薛公衣尚敝,饥肠转鸣雷。天子征辽东,细君笑靥开。 吾夫虽奇蹇,要是高世材。发必藉时耳,今岂其时哉。 往见张将军,喜曰真吾侪。三矢定天山,英声驰九垓。 房杜未肉食,席门蒙积埃。但馀王氏子,文字相追陪。 贤哉太夫人,智鉴照襟怀。尝自抚其子,国鼎真盐梅。 但未识其友,试与俱而来。窥窗见之喜,亟使罗尊罍。 果见贞观间,相逐登三台。予尝阅旧史,至此尝徘徊。 数子初未贵,踽踽蒿与莱。而彼一女子,底蕴遭窥猜。 何知娄师德,硕大非栽培。譬之万顷波,但见琉璃堆。 倔强如梁公,包抚等婴孩。掩卷发长想,鄙吝为崩颓。 吾今著田衣,百念如冷灰。功名一破甑,掉臂首不回。 颇怪欧阳生,谀语坐差排。人生如逆旅,岁月苦逼催。 悬知贤与愚,终作土一抔。美恶何足道,君亦真恢谐。 愚贤君勿取,吾肯罪形骸。不肖君谓贤,是适为吾咍。 重轻宁在子,意子定痴呆。所喜亦清散,时时过茅斋。 明日念当行,引纸研松煤。诗成极醇酽,蒲萄初泼醅。
xuē gōng shàng   cháng zhuǎn míng léi tiān zhēng liáo dōng   jūn xiào kāi    
suī jiǎn   yào shì gāo shì cái shí ěr jīn   shí zāi    
wǎng jiàn zhāng jiāng jūn   yuē zhēn chái sān shǐ dìng tiān shān yīng   shēng chí jiǔ gāi    
fáng wèi ròu shí   mén méng āi dàn wáng shì wén   xiāng zhuī péi    
xián zāi tài rén   zhì jiàn zhào jīn huái 怀 cháng zi guó   dǐng zhēn yán méi    
dàn wèi shí yǒu   shì ér lái kuī chuāng jiàn zhī   shǐ luó 使 zūn léi    
guǒ jiàn zhēn guàn jiān   xiāng zhú dēng sān tái cháng yuè jiù shǐ zhì   cháng pái huái    
shù zi chū wèi guì   hāo lái ér   yùn zāo kuī cāi    
zhī lóu shī   shuò fēi zāi péi zhī wàn qǐng dàn   jiàn liú li duī    
jué jiàng liáng gōng   bāo děng yīng hái yǎn juàn cháng xiǎng   lìn wèi bēng tuí    
jīn zhù tián   bǎi niàn lěng huī gōng míng zèng diào   shǒu huí    
guài ōu yáng shēng   zuò chà pái rén shēng suì   yuè cuī    
xuán zhī xián   zhōng zuò póu měi è dào jūn   zhēn huī xié    
xián jūn   kěn zuì xíng hái xiào jūn wèi xián shì   shì wèi hāi    
zhòng qīng níng zài zi   zi dìng chī dāi suǒ qīng sàn shí   shí guò máo zhāi    
míng niàn dāng háng   yǐn zhǐ yán sōng méi shī chéng chún yàn   táo chū pēi