赠念《法华经》僧

唐代 齐己
念念念兮入恶易,念念念兮入善难。念经念佛能一般, 爱河竭处生波澜。言公少年真法器,白昼不出夜不睡。 心心缘经口缘字,一室寥寥灯照地。沈檀卷轴宝函盛, 薝卜香熏水精记。空山木落古寺闲,松枝鹤眠霜霰干。 牙根舌根水滴寒,珊瑚捶打红琅玕.但恐莲花七朵一时折, 朵朵似君心地白。又恐天风吹天花,缤纷如雨飘袈裟。 况闻此经甚微妙,百千诸佛真秘要。灵山说后始传来, 闻者虽多持者少。更堪诵入陀罗尼,唐音梵音相杂时。 舜弦和雅熏风吹,文王武王弦更悲。 如此争不遣碧空中有龙来听,有鬼来听。亦使人间闻者敬, 见者敬。自然心虚空,性清净。此经真体即毗卢, 雪岭白牛君识无。
niàn niàn niàn è   niàn niàn niàn shàn nán niàn jīng niàn néng bān  
ài jié chù shēng lán yán gōng shào nián zhēn   bái zhòu chū shuì
xīn xīn yuán jīng kǒu yuán   shì liáo liáo dēng zhào shěn tán juàn zhóu bǎo hán shèng  
zhān bo xiāng xūn shuǐ jīng kōng shān luò xián   sōng zhī mián shuāng xiàn gàn
gēn shé gēn shuǐ hán   shān chuí hóng láng gān   . dàn kǒng lián huā duǒ shí zhé  
duǒ duǒ shì jūn xīn bái yòu kǒng tiān fēng chuī tiān huā   bīn fēn piāo jiā shā
kuàng wén jīng shèn wēi miào   bǎi qiān zhū zhēn yào líng shān shuō hòu shǐ chuán lái  
wén zhě suī duō chí zhě shǎo gèng kān sòng tuó luó   táng yīn fàn yīn xiāng shí
shùn xián xūn fēng chuī   wén wáng wáng xián gèng bēi
zhēng qiǎn kōng zhōng yǒu lóng lái tīng   yǒu guǐ lái tīng shǐ 使 rén jiān wén zhě jìng  
jiàn zhě jìng rán xīn kōng   xìng qīng jìng jīng zhēn  
xuě lǐng bái niú jūn shí