赠能七伦

唐代 白居易
涧松高百寻,四时寒森森。临风有清韵,向日无曲阴。 如何时俗人,但赏桃李林。岂不知坚贞,芳馨诱其心。 能生学为文,气高功亦深。手中一百篇,句句披沙金。 苦节二十年,无人振陆沉。今我尚贫贱,徒为尔知音。
jiàn sōng gāo bǎi xún   shí hán sēn sēn lín fēng yǒu qīng yùn   xiàng yīn
shí rén   dàn shǎng táo lín zhī jiān zhēn   fāng xīn yòu xīn
néng shēng xué wéi wén   gāo gōng shēn shǒu zhōng bǎi piān   shā jīn
jié èr shí nián   rén zhèn chén jīn shàng pín jiàn   wéi ěr zhī yīn