赠名医盛老

明代 王世贞
先朝奕叶尚医郎,御史中丞蚤雁行。时复闭门如泄柳,忽来施药是长桑。 胡姬惯识弦中语,弟子能传肘后方。见说刀圭如可借,野夫那怕鬓苍浪。
xiān cháo shàng láng   shǐ zhōng chéng zǎo yàn háng shí mén xiè liǔ   lái shī yào shì cháng sāng    
guàn shí xián zhōng   néng chuán zhǒu hòu fāng jiàn shuō dāo guī jiè   bìn cāng làng