赠眉阳致政程浚少卿

宋代 范纯仁
清节高风世所推,秋毫名宦肯徘徊。勇抛朝市无穷事,笑指林泉独自来。 吟榻未移溪月上,醉巾长拂野云回。尘衣欲作登门客,几杖何妨许暂陪。
qīng jié gāo fēng shì suǒ tuī   qiū háo míng huàn kěn pái huái yǒng pāo cháo shì qióng shì xiào   zhǐ lín quán lái    
yín wèi yuè shàng   zuì jīn zhǎng yún huí chén zuò dēng mén   zhàng fáng zàn péi