赠美人四首

唐代 方干
直缘多艺用心劳,心路玲珑格调高。舞袖低徊真蛱蝶, 朱唇深浅假樱桃。粉胸半掩疑晴雪,醉眼斜回小样刀。 才会雨云须别去,语惭不及琵琶槽。 严冬忽作看花日,盛暑翻为见雪时。坐上弄娇声不转, 尊前掩笑意难知。含歌媚盼如桃叶,妙舞轻盈似柳枝。 年几未多犹怯在,些些私语怕人疑。 酒蕴天然自性灵,人间有艺总关情。剥葱十指转筹疾, 舞柳细腰随拍轻。常恐胸前春雪释,惟愁座上庆云生。 若教梅尉无仙骨,争得仙娥驻玉京。 昔日仙人今玉人,深冬相见亦如春。倍酬金价微含笑, 才发歌声早动尘。昔岁曾为萧史伴,今朝应作宋家邻。 百年别后知谁在,须遣丹青画取真。
zhí yuán duō yòng xīn láo   xīn líng lóng diào gāo xiù huí zhēn jiá dié  
zhū chún shēn qiǎn jiǎ yīng táo fěn xiōng bàn yǎn qíng xuě   zuì yǎn xié huí xiǎo yàng dāo
cái huì yún bié   cán pa cáo
yán dōng zuò kàn huā   shèng shǔ fān wèi jiàn xuě shí zuò shàng nòng jiāo shēng zhuǎn  
zūn qián yǎn xiào nán zhī hán mèi pàn táo   miào qīng yíng shì liǔ zhī
nián wèi duō yóu qiè zài   xiē xiē rén
jiǔ yùn tiān rán xìng líng   rén jiān yǒu zǒng guān qíng bāo cōng shí zhǐ zhuǎn chóu  
liǔ yāo suí pāi qīng cháng kǒng xiōng qián chūn xuě shì   wéi chóu zuò shàng qìng yún shēng
ruò jiào méi wèi xiān   zhēng de xiān é zhù jīng
xiān rén jīn rén   shēn dōng xiāng jiàn chūn bèi chóu jīn jià wēi hán xiào  
cái shēng zǎo dòng chén suì céng wèi xiāo shǐ bàn   jīn zhāo yīng zuò sòng jiā lín
bǎi nián bié hòu zhī shuí zài   qiǎn dān qīng huà zhēn