赠梅谷相士

宋代 文天祥
当年寿阳额,春风点颜色。 后来广平肠,冰雪峙气骨。 世人识花面,识花还自浅。 花有岁寒心,清贞坚百炼。 君家在梅谷,自诡知梅熟。 须得花性情,不假花头目。 莫说和羹事,花被和羹累。 突兀烟水村,我梅自林氏。
dāng nián shòu 寿 yáng é   chūn fēng diǎn yán
hòu lái guǎng 广 píng cháng   bīng xuě zhì
shì rén shí huā miàn   shí huā hái qiǎn
huā yǒu suì hán xīn   qīng zhēn jiān bǎi liàn
jūn jiā zài méi   guǐ zhī méi shú
huā xìng qíng   jiǎ huā tou
shuō gēng shì   huā bèi gēng lèi
yān shuǐ cūn   méi lín shì