赠马专城卧仙

清代 成鹫
世人相见贵揖让,山僧不识背与向。城市纷纷事迎送,山僧不识轻与重。 沉埋日久无道力,出门每被尊官斥。朝辞穗石不转头,暮宿莲峰未煖席。 晨钟催起懒披衣,门外传呼来贵客。轻裘缓带光照人,蓬蒿咫尺生颜色。 贵人恕我太无礼,直到床头问顽石。顽石真顽顽不移,多谢知音为拂拭。 主宾倾盖无几何,邀我还家欢日夕。将军杀贼不杀生,自摘嘉蔬供饮食。 野人一饱腹便便,起坐西轩面东壁。壁间珠玉光陆离,白者为纸黑者墨。 时人道我文字禅,岂知一字全不识。自从出世到于今,没处藏身没踪迹。 无端觌面漫相呈,笑杀当今老诗伯。
shì rén xiàng jiàn guì ràng   shān sēng shí bèi xiàng chéng shì fēn fēn shì yíng sòng shān   sēng shí qīng zhòng    
chén mái jiǔ dào   chū mén měi bèi zūn guān chì cháo suì shí zhuàn tóu   lián 宿 fēng wèi nuǎn    
chén zhōng cuī lǎn   mén wài zhuàn lái guì qīng qiú huǎn dài guāng zhào rén péng   hāo zhǐ chǐ shēng yán    
guì rén shù tài   zhí dào chuáng tóu wèn wán shí wán shí zhēn wán wán duō   xiè zhī yīn wèi shì    
zhǔ bīn qīng gài   yāo huán jiā huān jiāng jūn shā zéi shā shēng   zhāi jiā shū gōng yǐn shí    
rén bǎo pián 便 pián 便   zuò 西 xuān miàn dōng jiān zhū guāng bái   zhě wèi zhǐ hēi zhě    
shí rén dào wén chán   zhī quán shí cóng chū shì dào jīn méi   chù cáng shēn méi zōng    
duān miàn màn xiāng chéng   xiào shā dāng jīn lǎo shī