赠茅山范道人

南北朝 邹浩
道人本是红尘客,曾把锥刀闹胸臆。一朝矫首看冥鸿,弃子捐妻人莫测。 三茅峰北华阳南,凌乱烟霞閟殊特。筑庵寄傲知几年,但见日月忙如织。 饥餐落英饮沆瀣,策杖溪云随降陟。蟾辉倒射松风寒,长啸一声山欲辟。 飘然行止信自由,或到人间蹑人迹。朱门瓮牖初不分,遇酒辄倾论斗石。 有时巧发惊四筵,季主犹惭多失策。纷纷流俗争称奇,岂识道人真所适。 茅君仙去空遗踪,高行三千当自积。琴閒棋罢幸相过,却恐鸾飞无处觅。
dào rén běn shì hóng chén   céng zhuī dāo nào xiōng zhāo jiǎo shǒu kàn míng hóng 鸿   juān rén
sān máo fēng běi huá yáng nán   líng luàn yān xiá shū zhù ān ào zhī nián   dàn jiàn yuè máng zhī
cān luò yīng yǐn hàng xiè   zhàng yún suí jiàng zhì chán huī dào shè sōng fēng hán   cháng xiào shēng shān
piāo rán xíng zhǐ xìn yóu   huò dào rén jiān niè rén zhū mén wèng yǒu chū fēn   jiǔ zhé qīng lùn dòu shí
yǒu shí qiǎo jīng yán   zhǔ yóu cán duō shī fēn fēn liú zhēng chēng   shí dào rén zhēn suǒ shì
máo jūn xiān kōng zōng   gāo xíng sān qiān dāng qín xián xìng xiāng guò   què kǒng luán fēi chǔ