赠闾丘宿松

唐代 李白
阮籍为太守,乘驴上东平。剖竹十日间,一朝风化清。 偶来拂衣去,谁测主人情。夫子理宿松,浮云知古城。 扫地物莽然,秋来百草生。飞鸟还旧巢,迁人返躬耕。 何惭宓子贱,不减陶渊明。吾知千载后,却掩二贤名。
ruǎn wèi tài shǒu   chéng shàng dōng píng pōu zhú shí jiān   zhāo fēng huà qīng
ǒu lái   shuí zhǔ rén qíng 宿 sōng   yún zhī chéng
sǎo mǎng rán   qiū lái bǎi cǎo shēng fēi niǎo hái jiù cháo   qiān rén fǎn gōng gēng
cán jiàn   jiǎn táo yuān míng zhī qiān zǎi hòu   què yǎn èr xián míng