赠六安文殊亮老

宋代 王之道
我从东蓼来,水竹遂幽讨。 崎岖至於六,获见文殊老。 文殊方外友,僧门素称宝。 平生首肯处,可嗣布禅皓。 寤寐思棒喝,邂逅得倾倒。 何妨萃高人,坐上褒吾葆。 会胜索枝撑,得师恨不早。 勉为云山留,未可止中道。
cóng dōng liǎo lái   shuǐ zhú suì yōu tǎo
zhì liù   huò jiàn wén shū lǎo
wén shū fāng wài yǒu   sēng mén chēng bǎo
píng shēng shǒu kěn chù   chán hào
mèi bàng   xiè hòu qīng dǎo
fáng cuì gāo rén   zuò shàng bāo bǎo
huì shèng suǒ zhī chēng   shī hèn zǎo
miǎn wèi yún shān liú   wèi zhǐ zhōng dào