赠刘师服

唐代 韩愈
羡君齿牙牢且洁,大肉硬饼如刀截。我今呀豁落者多, 所存十馀皆兀臲.匙抄烂饭稳送之,合口软嚼如牛呞。 妻儿恐我生怅望,盘中不饤栗与梨。只今年才四十五, 后日悬知渐莽卤。朱颜皓颈讶莫亲,此外诸馀谁更数。 忆昔太公仕进初,口含两齿无赢馀。虞翻十三比岂少, 遂自惋恨形于书。丈夫命存百无害,谁能点检形骸外。 巨缗东钓倘可期,与子共饱鲸鱼脍。
xiàn jūn chǐ 齿 láo qiě jié   ròu yìng bǐng dāo jié jīn huō luò zhě duō  
suǒ cún shí jiē niè   . shi chāo làn fàn wěn sòng zhī   kǒu ruǎn jué niú shī
ér kǒng shēng chàng wàng   pán zhōng dìng zhī jīn nián cái shí  
hòu xuán zhī jiàn mǎng zhū yán hào jǐng qīn   wài zhū shuí gèng shù
tài gōng shì jìn chū   kǒu hán liǎng chǐ 齿 yíng fān shí sān shǎo  
suì wǎn hèn xíng shū zhàng mìng cún bǎi hài   shuí néng diǎn jiǎn xíng hái wài
mín dōng diào tǎng   zi gòng bǎo jīng kuài