赠李鋉师
偶尔相逢似旧知,匡床共坐啜山薇。只应蝴蝶忘愁恨,莫向人民问是非。
多病自怜馀鹤骨,爱閒无计掩云扉。何时得遂芒鞋愿,白日从君踏翠微。
ǒu
偶
ěr
尔
xiāng
相
féng
逢
shì
似
jiù
旧
zhī
知
,
kuāng
匡
chuáng
床
gòng
共
zuò
坐
chuài
啜
shān
山
wēi
薇
zhǐ
。
yīng
只
hú
应
dié
蝴
wàng
蝶
chóu
忘
hèn
愁
mò
恨
,
xiàng
莫
rén
向
mín
人
wèn
民
shì
问
fēi
是
非
。
duō
多
bìng
病
zì
自
lián
怜
yú
馀
hè
鹤
gǔ
骨
,
ài
爱
xián
閒
wú
无
jì
计
yǎn
掩
yún
云
fēi
扉
hé
。
shí
何
dé
时
suì
得
máng
遂
xié
芒
yuàn
鞋
bái
愿
,
rì
白
cóng
日
jūn
从
tà
君
cuì
踏
wēi
翠
微
。