赠李士宁

宋代 欧阳修
蜀狂士宁者,不邪亦不正。 混世使人疑,诡谲非一行。 平生不把笔,对酒时高咏。 初如不著意,语出多奇劲。 倾财解人难,去不道名姓。 金钱买酒醉高楼,明月空床眠不醒。 一身四海即为家,独行万里聊乘兴。 既不采药卖都市,又不点石化黄金。 进不干公卿,退不隐山林。 与之游者但爱其人而莫见其术,安知其心。 吾闻有道之士游心太虚,逍遥出入, 常与道俱。故能入火不热, 入水不濡。尝闻其语, 而未见其人也,岂斯人之徒欤。 不然言不纯师,行不纯德, 而滑稽玩世,其东方朔之流乎。
shǔ kuáng shì níng zhě   xié zhèng
hùn shì shǐ 使 rén   guǐ jué fēi xíng
píng shēng   duì jiǔ shí gāo yǒng
chū zhù   chū duō jìn
qīng cái jiě rén nán   dào míng xìng
jīn qián mǎi jiǔ zuì gāo lóu   míng yuè kōng chuáng mián xǐng
shēn hǎi wéi jiā   xíng wàn liáo chéng xìng
cǎi yào mài shì   yòu diǎn shí huà huáng jīn
jìn gàn gōng qīng   tuì 退 yǐn shān lín
zhī yóu zhě dàn ài rén ér jiàn shù   ān zhī xīn
wén yǒu dào zhī shì yóu xīn tài   xiāo yáo chū  
cháng dào néng huǒ  
shuǐ cháng wén  
ér wèi jiàn rén   rén zhī
rán yán chún shī   xíng chún  
ér huá wán shì   dōng fāng shuò zhī liú